THE LOST

tumblr_p25elpiLYL1wio44zo1_500.jpg

Ở tuổi 25 này tôi cũng đã đi được một phần bốn cuộc đời. Cũng đã tận hưởng khá nhiều niềm vui, nhưng đa phần trong số chúng là những nỗi buồn. Cái buồn thường đến từ nhiều phía, có thể là từ trong tại tâm, hay từ bên ngoài. Nhưng không! Tất cả chúng chả là gì bằng sự ra đi của người thân xung quanh.

Trước lúc ra nước ngoài, tôi và Nick chơi với nhau khá thân. Thực sự thì cậu ta học không xuất sắc, nhưng tính cách thuộc loại tuyệt vời. Đi học hay đi chơi, chúng tôi đều dành thời gian với nhau. Trong khi những người khác rất nghiêm túc với việc học, cũng giống như Nick, chúng tôi lại coi trọng trải nghiệm hơn. Và cũng vì thế tôi coi quãng thời gian học cấp ba có nhiều ý nghĩa hơn cả.

Lần này về Việt Nam, tôi vẫn mong hẹn gặp cậu ta. Cho dù khá béo nhưng tính cách dễ thương của cậu ta vẫn luôn đó. Có một công việc ổn định cùng người bạn gái lâu năm, tạm coi cuộc sống của cậu ta hạnh phúc.

Nhưng trước lúc tôi đi,  Nick gặp phải một tin rất buồn. Ba của cậu đã không qua khỏi trong một cơn tai biến, và nó để lại quá nhiều sự thương tiếc cho gia đình.

Tôi lặng người một lúc lâu, không biết phải phản ứng ra sao. Thực sự nó đến quá đột ngột. Chợt nghĩ về Nick, tôi không biết cậu ấy giờ đang sao nữa. Ba ra đi kèm theo nhiều trách nhiệm để lại, và cậu ấy còn quá trẻ để gánh vác chúng.

Thế mới biết cuộc sống có nhiều bất ngờ. Và ngay cả cậu ta cũng không tin nổi điều đó.

Hôm đi viếng tôi được gặp mẹ và chị của Nick, những người tôi không mấy biết vì họ thường ở xa. Có lẽ họ đang thấy hổi tiếc vì không ở bên cạnh ba sớm hơn.  Nhưng thoáng nhìn thôi tôi cảm nhận họ buồn rất nhiều. Cái cảm giác mất đi một người mình gắn bó rất lâu, nó đau khổ và thực sự day dứt. Với Nick, cái sự đau khổ nó còn nhiều hơn những gì tôi có thể tưởng tượng.

Giờ đây, khi chỉ còn là người đàn ông duy nhất trong gia đình, tôi không biết cậu ấy sẽ làm gì tiếp. Có thể công việc thì vẫn còn đó, nhưng sự ổn định trong tinh thần thì chưa.  Tôi chưa từng bao giờ thấy cậu ấy buồn và yếu đuối như thế. Và nó khiến tôi thương Nick nhiều. Một người con chưa từng phải làm việc lớn, nhưng giờ đây lại có quá nhiều điều cậu ta cần phải làm cho gia đình.

Cái tuổi trẻ đôi khi thật trớ trêu. Nó mang lại nhiều người bạn mới, nhưng cũng lấy đi một vài người thân xung quanh. Đây không phải tin dữ duy nhất tôi biết, nhưng tôi buồn vì sự mất mát của Nick nhiều.

Sự ra đi của ai đó thân thiết, tôi biết là điều khó tránh khỏi. Và thông thường tôi vẫn tự dặn lòng phải thật cứng rắn nếu nó có xảy đến. Nhưng đứng trước sự mất mát to lớn và đột ngột như này, bản thân cũng khó mà kìm lòng.

Max

 

MR BLANCComment