REBECCA

10th November 2014,

Tôi kết thúc ngày làm việc hôm đó lúc 6 giờ tối. Corporate life không giống như tôi tưởng. Hằng ngày, vẫn những bộ suit ấy, tôi làm những công việc mang tính lặp đi lặp lại. Nhưng tôi biết thời gian thực tập còn dài, vậy nên tự nhủ rằng hãy mỉm cười và hoàn toàn thành những công việc được giao hằng ngày.

Con đường đi bộ về nhà khá dài, nên tôi thường lấy khoảng thời gian vô bổ đó để check những tin nhắn mà tôi bỏ lỡ trong ngày. Như một sự bất ngờ, tôi nhận được tin nhắn kết bạn từ một cô gái lạ. Cuộc nói chuyện sẽ không có gì đáng kể, cho đến khi cô ấy ngỏ lời rủ tôi tới party của bạn cô ta. Và điều đó hoàn toàn khiến tôi giật mình vì lời mời quá bất chợt và tối đó tôi không hề có plan ra ngoài.

Chợt một hồi suy nghĩ, tôi quyết định đi với cô ta, một người lạ mà tôi chưa hề gặp mặt. Đúng, nó sẽ là một sự mạo hiệm về thời gian và tiền bạc, nhưng tôi tin mình sẽ được nhiều hơn thế. Và đặc biệt rằng nếu những gì tôi tin là chính xác, tôi càng có thêm lí do tin vào trực giác để đưa ra những quyết định khó hơn trong tương lai. Nhoẻn miệng cười, tôi tự thấy mình khá tự tin nhưng cũng phần lo lắng. Cầm iphone nhắn tin cho TV và John:

Max: Nếu đêm nay không thấy tôi nhắn lại, báo cảnh sát tìm tôi nhé.

TV: Anh đi đâu làm gì đấy?

John: have fun haha.

-----

Trong số ba anh em, tôi chắc là người ham chơi nhất, đặc biệt là cái trò chơi mang tên ái tình. Thử thách càng lớn càng thú vị, và nó luôn đánh mạnh vào cái tôi bản ngã muốn chinh phục phái đẹp. Nhưng nếu tận hưởng nó một mình thì quá phí, vì ba chúng tôi ở xa nhau, nên việc chia sẻ những trải nghiệm với phụ nữ là điều thường xuyên.

Đúng 8 rưỡi, tôi đến trước cửa toà nhà cô ấy. Một cảm giác lo lắng xen chút hồi hộp bỗng chốc lan toả trong suy nghĩ của mình. Tôi cố hình dung ra mọi tình huống mà mình sẽ có thể gặp phải tối hôm đó, phần nào giúp trấn ai bản thân... Đứng đợi một lúc, cô ấy xuất hiện và tiến lại gần đến chào. Chúng tôi bắt chuyện và cười nói như những người bạn đã quen từ trước. Nhưng tôi chắc chắn rằng giữa tôi và cô ta không hề có một sự hấp dẫn nào cả. Ánh mắt cô ấy yếu và có phần nhợt nhạt, giọng nói cũng bởi vậy thiếu sức lối cuốn. Cảm xúc giữa hai cá thể thường xảy ra rất nhanh, và tôi tin điều đó sẽ giúp tôi có cơ hội gặp gỡ những người con gái khác dễ dàng hơn.

-----

Sau một tiếng rưỡi ngồi xe ô tô, khi chúng tôi đã biết rõ mình là người như thế nào, mọi chuyện bắt đầu trở nên hấp dẫn hơn. Bước vào khu apartment dành cho sinh viên, tôi được gặp gỡ những người bạn của cô ta. Họ đều khá cool và tỏ ra rất thân thiện khi có một người khách lạ. Chúng tôi cười nói và chia sẻ nhiều ky niệm trong cuộc sống. Tuy nhiên, trong khi họ nghĩ rằng tôi và  cô gái đó là một cặp, cá nhân tôi lại không thấy vậy. Chợt đứng mình một lúc, tôi tự hỏi mình đóng vai trò là gì khi đi cùng cô ta? Câu hỏi trở nên lớn dần khi tôi bắt gặp sự xuất hiện kè kè của cô ta bên cạnh mình. Nhưng FUCK IT, hiện tại thường không khiến tôi bận tâm vì thực ra tôi có thể dùng hành động để thay đổi nó. Tôi mỉm cười cho qua, và bảo cô ta qua phòng bên để tôi nói chuyện với đám con trai. Cô ấy nghe theo một cách miễn cưỡng, nhưng không thể chối từ, vì tôi vẫn thích ra lệnh cho con gái như vậy.

----

Ngồi được một lúc, tôi bất chợp gặp Rebecca. Ánh mắt cô ấy sáng lên khi gặp tôi. Nó đẹp và rất biết cách thu hút người đối diện. Giọng nói cô ta có chút trầm nhưng khá quyến rũ với tôi. Nói chuyện một lúc, tôi biết được cô gái đó là người Hồng Kông nhưng lớn lên tại UK. Tôi vẫn luôn thích và say mê những người con gái như vậy. Trong khi đám bạn đồng lứa thường lựa chọn và tán tỉnh nhưng cô nàng châu Âu với chiều cao chuẩn mực và khuôn mặt đẹp, con gái châu á vẫn luôn là sự lựa chọn đầu tiên của tôi. Họ gìn giữ trong mình những tính cách truyền thống của người con gái phương Đông, nhưng đồng thời thể hiện những giá trị đó một cách đầy tự tin và quyến rũ như những người phụ nữ phương Tây.

Rebecca là một cô gái khá xinh đẹp và quyến rũ, và tất nhiên sẽ nhiều chàng trai tối đó sẽ thích cô ấy. Nhưng trong khi họ đều thể hiện quá rõ sự ham muốn của mình, trong tường hợp này, tôi lại muốn thể hiện điều ngược lại. Tôi nói chuyện với Rebecca khá nhiều, nhưng không quá tập trung đến chi tiết. Thi thoảng tôi vẫn bắt chợt ánh mắt của Rebecca. Đúng là cô ấy đang không hiểu chuyện gì đang xảy ra, khi mà tôi luôn là người mở đầu câu chuyện và thương kết thúc nó một cách khá bất ngờ, và có phần khó chiụ. Nhưng tôi biết những thứ khiến cô ta cười và đan xen chúng vào câu chuyện chả mấy liên quan. Người hài hước luôn khiến ta cười những lúc ta ít mong đợi nhất, và tôi biết mình đang làm điều đó rất chính xác. Công thêm việc đi cùng một người con gái khác, phần nào tôi cũng đã làm tăng giá trị của mình trong mắt Rebecca.  Tôi tin cô ấy có những thứ mà tôi đang tìm kiếm ở một người con gái. Nhưng tôi biết mình không thể dành nhiều thời gian với cô ta tối nay, vì tôi đến party với một người con gái khác. 

(To BE CONTINUED)

MAX

MR BLANC3 Comments